Thứ Năm, 26 tháng 9, 2013

Thi Ẩm Lầu trong tôi



Hai tháng trước đây Agift còn chưa hình dung được TAL là gì, như thế nào nữa cơ.

Một ngày kia vào FB thấy một người bạn (chị Mihoalai) chị ấy post bài thơ “Chiếc quần dây kéo sau mông” xong rồi mở ngoặc Phụng – TAL, sau đó chị lại chia sẻ một link nhạc “Chiều tàn em đi” lại thấy ghi Phụng-TAL. Thắc mắc không biết cái anh Phụng này là ai mà vừa làm thơ vừa hát hay thế! Nhưng chỉ là thắc mắc thoáng qua rồi thôi!

Thứ Hai, 16 tháng 9, 2013

Phở


Rót cho hiền đệ chén rượu nồng
Uống vào hết một giấc hư không
Nay đây mai đó tung cánh mỏi
Trở về quê cũ sống thong dong

Lão bà bà







Dịu dàng ơi
dịu dàng ơi
sao áo em đỏ ngời ngời thế kia
nhìn kìa
anh hãy nhìn kìa
đen tuyền cộng lại
em chia sắc màu
xuân thì
vội lướt qua mau
ai còn
cố níu
cho nhau
một thời....

Thứ Sáu, 13 tháng 9, 2013

Cho mùa trung thu


Những thứ mình viết, hay không hay, cóc không cóc, chả biết nó là cái ẩm ương gì nữa. Thế mà bạn bè mình lại thích và động viên. Ngẫm lại mới thấy không phải bạn mình thích...thơ của Thúy... mà thật ra là thích... Thúy làm thơ...



Thích dùng hàng trong nước
Mẹ chọn mua giấy màu
Xếp lồng đèn ông sao
Để đêm rằm con rước

Mẹ con mình chung sức
Cùng xếp giấy vẽ màu
Rồi mẹ kể sự tích
Chiếc lồng đèn ông sao

Thứ Ba, 10 tháng 9, 2013

Vu vơ với...tiền...

Hôm trước làm một bài về tiền dựa trên mấy câu tiếng Anh (không biết là trước đó cụ Thái Bá Tân cũng đã làm rồi). Nhưng hôm nay coi lại trên FB thấy mình được like và share nhiều hơn cụ Tân dù thơ không hay bằng....hihi....thế nên mang về blog cất giữ :-)





Con ơi con có biết
Tiền không là tất cả
Đừng kiếm tiền mải miết
Mà đánh mất chính ta

Muộn màng...

Muộn màng anh quá muộn màng
Thuyền em đã lỡ sang ngang mất rồi
Bỏ lại bến đứng lẻ loi
Nhìn con nước đẩy thuyền trôi xa dần
Con tạo sao khéo xoay vần
Để mình đứng giữa bần thần yêu thương
Thôi nay chẳng thể chung đường
Mình về cởi hết vấn vương tơ lòng
Quên đi một mối long đong
Rời xa bến đục bến trong mình ngồi.

Thứ Năm, 29 tháng 8, 2013

Khổ thân các bà nội trợ!


Buổi sáng thức dậy, chỉ có 15 hoặc 20 phút để đi chợ trước khi chuẩn bị đi làm. Ra tới chợ, nhìn những bó rau dài ngoằng xanh mướt, không tì vết, nếu nó lớn lên tự nhiên thì hẳn là ngon rồi, không có gì phải băn khoăn cả.  Đằng này nghĩ tới cảnh chiều hôm trước người trồng rau gieo hạt, tối pha một gói bột gì đó với nước rồi tưới cho rau, sáng hôm sau thức dậy thấy nó không chỉ nảy mầm mà còn ra lá xanh mướt và đã vươn lên được mười mấy cm rồi (choáng quá). Tại sao rau không có sâu? Đơn giản là loại thuốc đó làm cho rau lớn quá nhanh, sâu chưa kịp tới thì rau đã được thu hoạch rồi! Con mình sẽ ra sao nếu cứ ăn rau đó mỗi ngày nhỉ? Chắc là các bé cũng sẽ…lớn nhanh như sự phát triển của cây rau thôi! Mà mình thì mình chẳng muốn điều đó chút nào, thôi thì tìm tới mấy bà bán một hai bó rau đèo đuột ngồi khiêm tốn ở mép đường với câu nói trấn an: “rau cô trồng đấy, không thuốc thang gì đâu”. Chắng lẽ không ăn rau nên thôi đành phó mặc số phận và sức khỏe cho cô bán rau ấy vậy!

Thứ Ba, 27 tháng 8, 2013

Biết ơn cuộc sống


Mẹ luôn nghĩ Tễu và Gấu Bông là món quà ý nghĩa nhất mà cuộc sống ban tặng cho mẹ 
Có những đêm trằn trọc không ngủ được vì gặp những chuyện bực mình mẹ thường quay sang vuốt mái tóc tơ mềm mại của Gấu Bông và nắm bàn tay nhỏ xíu của con, nơi còn để lại một vết sẹo do bị bỏng. Mẹ chợt nghĩ đến cảnh mấy đứa nhóc phải đi xin ăn ở cây xăng, không biết tụi nhỏ ấy có bao giờ được ngủ trên một cái giường nệm êm như mẹ và Gấu Bông đang nằm. Vậy nên mẹ thấy những chuyện bực mình ấy chẳng là gì cả, và mẹ chìm vào giấc ngủ cùng con gái yêu của mẹ.